Anh Vĩnh Hiếu và Chị Thu PĐ215 Thần Tượng
Chị Lệ Hằng
Lưu Niệm với anh chị Trung Úy Ngân ĐĐ763
Paracel
Trường Hạ Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa - Dong De Military Cadet Training Center APO-4311 / KBC-4311

| Đại Tá Vòng A Sáng | 01/03/1955 |
| Đại Tá Phạm Văn Đổng | 25/10/1956 |
| Trung Tá Nguyễn Quang Thông | 18/03/1958 |
| Đại Tá Tôn Thất Xứng | 16/09/1958 |
| Trung Tá Đặng Văn Sơn | 19/11/1958 |
| Đại Tá Nguyễn Văn Chuân | 03/08/1959 |
| Chuẩn Tướng Trần Ngọc Tám | 20/05/1961 |
| Đại Tá Nguyễn Đức Thắng | 16/10/1961 |
| Đại Tá Nguyễn Văn Thiệu | 20/12/1962 |
| Chuẩn Tướng Đặng Thanh Liêm | 02/12/1964 |
| Chuẩn Tướng Cao Hảo Hớn | 05/06/1964 |
| Chuẩn Tướng Trần Thanh Phong | 21/10/1964 |
| Thiếu Tướng Phạm Quốc Thuần | 19/06/1965 |
| Thiếu Tướng Nguyễn Văn Hiếu | 15/08/1969 |
| Đại Tá Lê Văn Hưng | 14/06/1971 |
| Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch | 04/09/1972 |
| Đại Tá Lê Nguyên Vỹ | 07/11/1973 |
| ĐTá | Tôn Thất | Đính | 01/01/55 | 02/11/56 |
| Tr Tá | Đặng Văn | Sơn | 02/11/56 | 14/06/57 |
| TrTá | Lê Quang | Lưỡng | 14/06/57 | 23/08/58 |
Bà Quả Phụ Trung Tướng Nguyễn Văn Thịnh
ĐƯA TIỄN BÁC HOÀNG ĐẠO THẾ KIỆT
Thù nước còn đây! Nỡ vội vàng!
Vô Cùng Thương Tiếc Bậc Trung Cang!
Thủ đô tị nạn lưu gương sáng,
Cõi tạm đồng hương vọng tiếng vang!
Súng gẫy, chưa quên vòng trách nhiệm!
Gươm mài, vẫn nhớ bọc hành trang!
Lập trường kiên định không chao đảo,
Quốc Cộng lằn ranh vạch rõ ràng!
9.9. 2009
HỒ CÔNG TÂM
Ơ hỡi!
chiến hữu Thiền Năng Hoàng Đạo Thế-Kiệt,
Ta đã bên nhau trải những ngày,
Huy hoàng, cay đắng tay trong tay.
Sớm hôm lặn lội vì dân tộc,
Năm tháng quên mình với chí trai.
Mộng lớn chưa thành sao giã biệt?
Đoạn trường dang dở vội ly khai!
Bạn về cõi Phật mừng xong nợ,
Ta ở trần gian tiếc nhớ hoài.
Ơ hỡi!
chiến hữu Thiền Năng Hoàng Đạo Thế-Kiệt,
Bôn ba tranh đấu quyết vì đời,
Nợ nước đền xong nghỉ thảnh thơi.
Dân tộc ghi công gương dũng sĩ,
Gia đình đau xót cảnh đơn côi.
Nhang trầm tưởng niệm hoà mây gió,
Kinh vọng cầu siêu thấu đất trời.
Chiến hữu tình ta lưu vạn kiếp,
Hận thù Cộng sản kiếp nào nguôi.
Little Saigon, Nam California, ngày 10-9-2009.
KHIẾT CHÂU NGUYỄN-HUY HÙNG
Đại Tá Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị
Kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến.
Tiễn Đưa Cựu Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt
Tôn Nữ Hoàng Hoa
Ngày đầu tháng 9 tôi được điện thoại cuả ông Trần Thế Cung nói rằng: Bà ơi! Ông Kiệt không xong rồi.
Tôi lặng người một lúc rồi hỏi ông Cung: Không xong là sao. Ông Kiệt vừa nói chuyện với tôi hôm thứ hai vưà rồi mà. Ông Cung ngắn gọn: Bây giờ ông ấy đang ở vào tình trạng hôn mê nhưng ông Cung dặn tôi đừng gọi bà Kiệt vì gia đình chưa muốn thông báo. Hai ngày sau Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm lại gọi tôi cho biết. Tôi rất buồn. Những gịot nước mắt bỗng ưá ra.
Tôi gặp cựu Đại Tá Hòang Đạo Thế Kiệt trong sinh hoạt ở Paltalk vào khoảng 2006. Mỗi lần Đại Tá vào Paltalk đều cẩn thận gọi tôi vào. Rồi cứ thế mỗi năm tôi gặp Đại Tá một lần vào tháng 4 là tháng mà CĐVN tại Hoa Kỳ phối hợp với Chương Trình Phát Thanh Bạch Đằng Giang tổ chức lễ Ghi ơn và Vinh Danh Người Lính VNCH.
Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt là người tiêu biểu cho đạo đức và hào khí của một quân nhân của Quân Lực VNCH. Từ phẩm cách ôn hoà nhưng cương quyết, nhỏ nhẹ nhưng minh bạch trên lập trường Quốc/Cộng phân minh. Do đó công việc của Đại Tá có đường lối rõ ràng dễ tạo được niềm tin cho người cộng tác.
Bất cứ một công việc khó khăn nào của tôi cũng đều được Cựu Đại Tá chia xẻ và hổ trợ.
Lần nói chuyện sau cùng cũng không xa chỉ cách nay khoảng hai tuần. Cựu Đại Tá đã năng nổ khuyến khích tôi: Bà cố gắng lên nhé! Đừng chán nản nhé. Đại Tá lại nói thêm: Phàm những người muốn chiếm đoạt mọi việc cho mình để thỏa mãn lòng sung sướng. Nhưng sự sung sướng đó rất mong manh và ngắn ngủi. Trong sự chiếm đoạt không phải người khác mà chính ngay bản thân mình bị tàn phá. Tôi thấu hiểu ý nghĩa khuyên răn đó.
Đại Tá thường nói chuyện với tôi vào buổi sáng sau khi đi bộ về. Tôi chả bao giờ nghe Đại Tá than mệt mỏi hay bịnh hoạn gì? Cho nên khi nghe ông Cung thông báo tôi thật bàng hoàng. Tôi không dám nghĩ đến những âm thanh ngậm ngùi xót xa trong những tiếng kèn đồng tiễn đưa vào mộ địa. Tôi vẫn hy vọng cựu Đại Tá sẽ ra khỏi cơn hôn mê bất động. Nhưng...tin từ ông Cung mỗi ngày cho tôi một thất vọng...thất vọng như những ngậm ngùi dấy lên từ tiềm thức nhấp nhô sóng cuộn về những sự hy sinh của người lính VNCH ngoài chiến trận
Đêm đã quá khuya, nhìn trên vách bóng mình xiêu đổ mà những dòng chữ như một đoản khúc tiễn đưa Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt vẫn còn dở dang. Đời quả thật vô thường. Hôm qua đây còn hàn huyên chuyện đấu tranh, chuyện thời sự ... Chỉ trong khoảng thời gian không quá 7 ngày nay Đại Tá đã trở thành sương khói. Còn Khối Lập Trường Chung. Còn Lằn Ranh Quốc Cộng. Cuộc đấu tranh chống Việt Gian Cộng Sản vẫn tiếp nối nhưng chặng đường còn lại đã có quá nhiều người bỏ ra đi.. Như sự ra đi của Đại tá Hoàng Đạo Thế Kiệt hôm nay... Như sự ra đi cuả hàng hàng lớp lớp thanh niên VNCH đã hoà tan xương máu vào núi sông. Họ đã chết cho chúng ta sống thì hãy sống xứng đáng hơn trên sự hy sinh hào hùng đó
Tháng ba sóng vỗ ngậm ngùi trên những giòng sông góc biển của đất nước Miền Nam. Đêm là âm vang của những linh hồn chưa siêu thoát. Ngày là nỗi hoang mang sợ hãi tìm đường lánh nạn CS gần kề.
Hình ảnh những người lính VNCH dìu dân qua làn bom lửa đạn do bọn VC ném xuống trên đoạn đường di tản sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm tưởng của người dân miền Nam. Cho dù đã gần 35 năm đi qua . Cho dù khoảng thời gian đang cận kề con đường đi vào nửa thế kỷ. Nhưng thời gian không thể là mồ chôn hủy diệt được những tấm lòng yêu thương đất nước mà trong đó có tấm lòng của Cựu Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt, Nguyên Cục Trưởng Cục Chính Huấn Quân Lực VNCH có Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương
Hôm nay trên những giòng tiễn đưa Đại Tá về cõi bình an. Từ tiếng kèn đồng đưa tiễn trong một âm thanh não nuột réo rắc ngày tháng cũ của thời gian Quân Lực VNCH, trong phút chốc hoài niệm nghe chừng như tiếng trống nhạc quân hành. Nhịp trống như văng vẳng, bập bùng trong ký ức . Từng tiếng kèn đồng chập chùng là chuỗi nhạc buồn rơi cho những âm thanh rào rào để cửa ký ức bật mở cho hình ảnh cuả Đại tá Hoàng Đạo Thế Kiệt vẫn còn sống mãi trong lòng người đang miệt mài đấu tranh chống Việt Gian Cộng Sản qua Lằn ranh Quốc Cộng rõ ràng.
Từ hình ảnh tưởng vọng đó góp lại từ những hình ảnh chung lưng đấu tranh trên đoạn đường lưu vong lãng đãng ước vọng ngày về, chông chênh với tình người lính chiến VNCH ngày nào, đã kết thành hoa. Những cánh hoa đời sẽ không bao giờ tàn phai hương sắc trôi trên sóng nước thời gian và trong lòng người lưu lạc.
Con đường đấu tranh vẫn còn đó. Nhưng nửa chừng Đại Tá lại bỏ ra đi. Bỏ gia đình bạn bè đồng đội và những người thân quen.
Thị giác hoài niệm hình ảnh hài hoà Đại Tá hiện tại và những hình ảnh mờ xa trong khói lửa chiến chinh nay chỉ còn là nhưng bóng dáng lờ mờ đìu hiu bên những buổi chiều bóng xế. Và trước sự ra đi của Đại tá hôm naỵ sẽ là những nỗi buồn u uất lê thê của người thân, quen theo sau cỗ quan tài. Họ sẽ muốn níu kéo lại, muốn tìm lại cho rõ bóng dáng lờ mờ của những ngày hội họp, đấu tranh, thảo luận để ngậm ngùi tiễn đưa cố Đại Tá đến miền Vĩnh cửu.
Riêng với cá nhân chúng tôi xin thắp cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt một nén hương tưởng niệm. Trước khói nhang lung linh vọng tưởng, chúng tôi xin thay mặt cho Cộng Đồng Việt Nam Tại Hoa Kỳ , kính cẩn tiễn đưa Đại Tá đến nơi an nghỉ cuối cùng và xin cầu nguyện cho hương linh cố Đại Tá được vãng sanh Miền Phật Quốc
Trời đất từ đây xa cách mãi
Cửa Động, Đầu non, Đường lối cũ
Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi..
(Tản Đà)
Tôn Nữ Hoàng Hoa
Cộng Đồng Việt Nam Tại Hoa Kỳ


| Khóa 8/72 Quân Trường Thủ Ðức gọi nhau về Friday, August 28, 2009 | ||
| | ||
| | ||
Nguyên Huy/Người Việt Tới nay, sau gần 40 năm, các cựu sinh viên sĩ quan khóa 8/72, mang tên Bất Khuất, vẫn gặp mặt hàng năm. Cuộc họp mặt năm nay sẽ diễn ra ngày 6 Tháng Chín. Cựu SVSQ Trịnh Văn Việt, một thành viên trong tổ chức Ái Hữu Khóa 8/72 Thủ Ðức cho báo Người Việt biết: “Ngày tan hàng đa số anh em đều mới chỉ lên tới cấp thiếu úy nhưng cũng đã khá dầy dạn chiến trường. Sau 30 Tháng Tư cũng phần lớn anh em phải vào tù Cộng Sản. Tinh thần bất khuất của khóa đã được anh em giữ trọn trong các trại tập trung khắc nghiệt. Không một ai đầu hàng cường quyền dù đã ở trong tù. Khi ra khỏi tù, anh em vẫn lén lút họp khóa với nhau.” Ông Việt kể về trường hợp một cựu sinh viên sĩ quan khi lâm chung ở trong nước đã trăn trối muốn được phủ cờ vàng. “Ðó là cựu SVSQ Lê Viết thuộc ÐÐ 31/TÐ 3/ Khóa 8/72. Ðiều thật nan giải vì trong chế độ Cộng Sản tìm đâu được lá Cờ Vàng và công an khu vực liệu có để yên cho nhà đám khi phủ cờ cho anh không. Cuối cùng thì anh em cũng tìm ra được giải pháp là tô một lá cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ trên vuông giấy rộng phủ kín lên mặt anh khi làm lễ tẩm liệm và cả chục anh em cùng khóa, cổ quấn chiếc khăn xanh lá cây của khóa đã đứng hai hàng làm lễ truy điệu anh.” Khóa 8/72 của quân trường Thủ Ðức được khai giảng vào Tháng Mười học giai đoạn I ba tháng tại trung tâm huấn luyện Quang Trung trước khi về quân trường Thủ Ðức học tiếp các giai đoạn II và III để ra trường là những sĩ quan cấp chuẩn úy trung đội trưởng trong các đơn vị chiến đấu của QLVNCH. Ðiều đặc biệt cho các sinh viên sĩ quan của khóa này là vào giữa thời gian theo học thì Hiệp Ðịnh “hòa bình” Paris 1972 được ký kết tại Paris nhằm chấm dứt cuộc chiến tranh đã quá kéo dài trên đất nước thân yêu. Do đó chương trình học đã thay đổi, toàn khóa sinh đã được giao ngay cho một công tác mới, công tác Chiến Tranh Chính Trị trong 8 tuần lễ nhằm tranh thủ nhân tâm trước kế hoạch lấn đất giành dân của phía Cộng Sản. Công tác được mang tên là “Chiến Dịch Sinh Viên Sĩ Quan về làng”. Nhiệm vụ của các sinh viên toàn khóa là giải thích hiệp định ngưng bắn Paris vừa được ký kết là một hiệp định ngưng bắn để hai bên Quốc-Cộng chấm dứt cuộc chiến tranh đã quá tổn hại nhân dân Việt Nam về mọi mặt. Hai bên Quốc-Cộng sẽ tìm giải pháp hòa bình để giải quyết sự tranh chấp khi quân đội Hoa Kỳ đã rút khỏi cuộc chiến Việt Nam. Trong niềm hưng phấn trước viễn ảnh hòa bình vừa được tái lập, người SVSQ Thủ Ðức nửa mừng nửa lo. Mừng vì hòa bình đã ló dạng. Nhưng lo vì Cộng Sản đã để lộ rõ âm mưu gian xảo khi tung quân đi đánh chiếm thêm các vùng đất mà họ chưa lấn chiếm được và Hoa Kỳ còn chịu lép vế để cho quân CSBV ở lại miền Nam cả trên một trăm ngàn quân chính quy. Anh em trong toàn khóa khi đi giải thích về Hiệp Ðịnh Paris ai nấy đều không tin được rằng cuộc chiến sẽ chấm dứt. Hội Ái Hữu Khóa 8/72 Thủ Ðức hàng năm có những cuộc gặp mặt, những cuộc quyên góp cho anh em còn lại ở bên nhà đau ốm hay thương phế binh. Ông Việt cho biết, “Chúng tôi đã yểm trợ được hai đợt, lần đầu cho 17 anh em và lần sau cho 4 anh em, tất cả số tiền gửi về trực tiếp cho anh em là 1,820 Mỹ kim. Số tiền tuy nhỏ nhưng gói trọn ân tình của anh em đồng khóa”. Ngày 6 Tháng Chín tới đây, cựu sinh viên sĩ quan khóa 8/72 Thủ Ðức sẽ lại có cuộc họp mặt tại nhà hàng Seafood Palace Chinese, 11752 Beach, Stanton, CA 90680. Quí độc giả có thể tìm hiểu thêm về khóa 8/72 Thủ Ðức trên mạng batkhuat.net hay email batkhuatgroup@yahoo.com hoặc điện thoại (714) 721-4322, (714) 467-8262, (714) 391-1107. |