



Hẹn một ngày về
Anh đứng ngàn năm thao diển nghỉ
Em nằm xỏa tóc đợi chờ anh
Người yêu ơi câu ước hẹn chưa thành
Mà chinh chiến ngăn đôi mình đôi ngã
Đà Nẳng Nha trang cách nhau xa quá
Em ở phố phường còn nhớ anh không
Đây Nha Trang sóng vổ cạnh Hòn Chồng
Trường Đồng Đế những chiều êm nắng đổ
Đêm di hành nghe trùng dương sóng vổ
Lẩn tiếng buồn vang từ rặng thùy dương
Em ở phương xa trong buổi tan trường
Về đơn lẻ xin đừng buồn em nhé
Anh ra đi xả thân vì quê mẹ
Câu ước thề xin hẹn lại mai sau
Nếu sau nầy em còn nhớ thương nhau
Xin đọc lại cánh thư xanh anh gởi
Lời nhắn nhủ cùng em nầy em hởi
Nơi tuyến đầu còn vang tiếng đạn thù
Anh miệt mài trong khói lửa biên khu
Tan chinh chiến anh về cùng em nhé
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72
Huyền thoại Hòn Khô
Anh một sớm rời Trường Sơn quê mẹ
Vào Nha Trang theo nhịp bước quân hành
Sương chiều về ước mái tóc ai xanh
Da sạm nắng hiên ngang hồn lộng gió
Em một sáng trường tan về trước ngỏ
Chiều Ba Làng thuyền xa bến nhấp nhô
Mắt em buồn nhìn vọng hướng Hòn Khô
Có cô gái nghìn năm nằm xỏa tóc
Anh tay trắng nhưng vòng tay ngà ngọc
Em diểm kiều nhưng mơ mộng bình thường
Ngày gặp nhau nghe thương quá là thương
Em gái sắc anh trai tài lưu luyến
Tay trong tay đưa em về trên biển
Nụ hôn đầu ngây ngất buổi bên nhau
Trùng dương ơi cơn sóng vổ xanh màu
Màu hy vọng một ngày tròn mộng ước
Rời quân trường miền xa anh dấn bước
Đêm từng đêm súng thù vọng nẻo xa
Ngày hành quân trên quốc lộ mười ba
Anh anh dũng hy sinh đền nợ nước
Từ phương xa tin buồn em biết được
Chiến hào thành nấm mộ phủ đời anh
Khăn tang nào che mái tóc em xanh
Người cô phụ khóc thương hồn tử sỉ
Rồi từ đó anh đứng thao diển nghỉ
Để em nằm xỏa tóc đợi chờ anh .
Nghia trang buồn tan vở mộng ngày xanh
Anh đứng đó ngẩn ngơ trong huyền thoại
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72
Chi Đoàn 2/15 TK Lử Đoàn III KB
Em vẫn còn xõa tóc đợi chờ
Phạm Hùng, TX
Riêng tặng Thiếu úy Vũ nhật Minh Khoá 10B/72 Ðồng Ðế Nha Trang
Anh bỏ đi không còn thao diễn nghĩ
Em vẫn nằm xõa tóc đợi chờ anh
Ngày lại ngày..mỏi mắt hướng biển xanh
Người chiến sĩ năm xưa đâu chẳng thấy..!
Chàng biền biệt từ tháng Tư năm ấy
Thuỡ giặc tràn cướp mất đất quê hương
Ðồng Ðế buồn cây cỏ phủ tang thương
Lưng chừng núi sương vương thành mây trắng
Những buổi trưa hàng dương buồn trong nắng
Ðứng im lìm ủ rủ nhớ thương ai
Thoáng ngày nào làm bạn những chàng trai
Xếp sách vở chọn đường mang cung kiếm
Ðường Ba Làng lâu nay đã tắt lịm
Vắng tiếng ca vang theo nhịp bước đều
“Tàn trong bóng chiều ..” sao thấy quạnh hiu!
Chàng chiến sĩ phương nào anh có biết ..?
Ðường Bãi Tiên non cao nước biếc
Núi hòn Khô da diết nhớ mong anh
Em vẫn nằm xõa tóc ngắm biển xanh
Nghe sóng vỗ tưỡng như lời anh nhắn
Chàng chiến sĩ năm xưa anh tắm nắng
Gội sương sa Ðồng Ðế đậm màu da
Anh ở đâu .. để ngăn cách tình ta?
Em vẫn đợi, vẫn nằm đây xõa tóc…
Phạm Hùng 10B72
Em trach anh nhung nguoi trai dung si
Chang giu gin trinh tiet cua doi em !!!!
Nao sung guom,nao chi khi hao hung
Anh bo lai: Em,Que huong, Dan toc....
Em trach anh nhung anh chang Dong De
Mang guom thieng nghao nghe anh mat troi
Khuc hung ca ,chan buoc chang ra roi
Anh dau nhi Hung, Hoa ,Minh Vu ?
Trần Quang Lan 10B72
Đợi người tôi yêu
Tôi có người yêu về Đồng Đế
Mùa hè đỏ lửa bảy mươi hai
Nên có những ngày trên phố Huế
Mình tôi ngơ ngẩn bóng trang đài
Tôi có người yêu thơ không gởi
Thao trường mệt mỏi lội đèo cao
Nên có những đêm mòn mỏi đợi
Cánh nhạn đường xa nhớ dạt dào
Tôi có người yêu là lính chiến
Ba lô súng đạn bước quân hành
Nên có những chiều về trên biển
Mình tôi thơ thẩn bóng mây xanh
Tôi có người yêu xa phố củ
Về Nha Trang rợp bóng thùy dương
Nên có tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Ru tôi tròn giấc ngủ đêm trường
Tôi có người yêu chưa trở lại
Nụ hôn đầu mải ngọt đầu môi
Nên có cơn mê về ái ngại
[Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?]
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72
Chi Đoàn 2/15 TK Lử Đoàn III KB
Thư người em gái
Chiều nay có ai về Nha Trang
Biển vắng người quen nhạt nắng vàng
Nhắn với anh tôi mùa lúa chín
Mẹ nhờ người gặt độ thu sang
Chiều nay có ai về đường xa
Thao trường còn vọng tiếng quân ca
Nhắn với anh tôi đừng khóc nửa
Quán trọ đường xa buổi nhớ nhà
Chiều nay có ai về biển Đông
Bầy chim én liệng đinh Hòn Chồng
Nhắn với anh tôi thuyền cập bến
Không có khách về quạnh bến sông
Chiều nay có ai về Bải Tiên
Dỏi mắt mờ xa một bóng thuyền
Nhắn với anh tôi mau trở lại
Giặc về quê mẹ hết bình yên
Chiều nay có ai về trong đêm
Đạn rơi tiếng pháo vọng bên thềm
Nhắn với anh tôi đừng ngại bước
Mẹ già hôm sớm sống bên em .
Lê Chiến khóa 8/72
Chi Đoàn 2/15 TK LĐ III KB
Thư gởi người em gái
Chiều hôm nay có ai về quê cũ
Tìm dùm tôi người con gái tên Duyên
Nhắn với em tôi giữ trọn lời nguyền
Em gắng đợi chờ ngày về tao ngộ
Nay quê nhà chắc đến muà lúa trổ
Cánh đồng làng rộn rã tiếng hò khoan ..
Tôi ở đây ngày vẫn bước nhịp nhàng
Cất tiếng hát quân trường vang tiếng gọi
Thao trường .. đổ mồ hôi lên cát sõi
Mai chiến trường bớt đổ máu đào rơi!
Ðời chiến binh phiêu bạt bốn phương trời
Mang chí cả tung hoành muôn vạn nẽo
Chiều Bải Tiên ngồi nhìn từng đợt sóng
Nghe rì rào tôi ngỡ tiếng em trao
Thì thầm nhau câu hẹn ước hôm nào
Yêu nhau mãi cho dù mình xa cách ..
Ðêm Nha Trang tôi đứng nhìn biển rộng
Ngắm ngân hà tôi mơ mộng vu vơ
Có vì sao rơi rớt thật xa bờ
Chợt cảm thấy lòng buâng quơ xao xuyến ..
Em yêu hởi! Những ngày xưa quyến luyến
Kẻ phương nầy, phương đó nhớ thương nhau
Cầu mong ngày đất nước hết binh đao
Mình sẽ mãi bên nhau em yêu dấu ..
Phạm Hùng 10b/72
Bài thơ kỷ niệm
Thân tặng các bạn đồng môn khóa 10B/72.
Huynh Trưởng Vĩnh Thao khóa 9 B/72
Ba mươi lăm năm ngày ấy ta chia tay,
Cung kiếm bên mình ta bỏ dở.
Tàn cuộc chiến về ôm mối hận,
Mộng chinh nhân dang dở cả cuộc đời,
Còn chi nữa lý tưởng cả đời trai,
Ba mươi lăm năm ngày ấy ta xa nhau,
Bốn phương là nhà ta tung cánh,
Cho tròn thỏa sức chí làm trai,
Anh biên giới, tôi vùng sông nước,
Anh cao nguyên, tôi băng rừng lội suối,
Cả cuộc đời nguyện hiến tặng non sông.
Ba mươi lăm năm ngày ấy đã xa,
Ba mươi lăm năm ngày ấy, ta lại gặp,
Bạc con tim, bạc cả mái đầu,
Cười trong nước mắt nuốt thương đau,
Mang kỷ niệm lý tưởng cả đời trai,
Men rượu đắng nuốt cả hận đời,
Tình chiến hữu say tình huynh đệ.
Ba mươi lăm năm ngày ấy đã xa,
Ba mươi lăm năm ngày ấy, ta lại gặp,
Huynh đệ chi binh vui mừng lắm,
Nâng chén cạn ôm cả vòng tay,
Kỷ vật đó đời trai nhớ quá,
Bạn bè dăm đứa chỉ còn đây,
Uống cạn ly này nữa anh bạn,
Ấm lòng chiến sỹ nay đầu bạc,
Buồn nhớ sưởi ấm thêm tình chiến hữu,
Ba mươi lăm năm ấy ta lại gặp,
Đừng quên nhé, ta lại gặp,
Đủ bạn bè thương nhớ lại đầy vơi…
26/10/1973 – 26/10/2008
Alfa Hoàng cúc
Nhớ người tình xa .
Ngày hôm ấy nắng vàng rơi rất nhẹ
Bến sông Hàn em buồn tiển anh đi
Tay trong tay nghe lệ nóng vành mi
Mai tan học em về ai trông ngóng
Ngày đi phép xe dừng cầu Xóm Bóng
Anh sinh viên lể phục dáng oai hùng
Trên Tháp Bà nhìn cơn nước mông lung
Trôi về biển lặng lờ nghe nhớ quá
Biển Nha Trang hàng thùy dương rủ lá
Âm điệu buồn cơn sóng vổ mênh mông
Anh đời trai phiêu bạt giử non sông
Chưa trở lại trên vai còn nặng gánh
Thu qua rồi đông về nghe thấm lạnh
Anh chưa về em có nhớ có thương
Mới hôm nao mà chín tháng quân trường
Rời Đồng Đế anh ra vùng hỏa tuyến
Viết cho em bài thơ từ trận chiến
Khi súng thù vang vọng nẻo sơn khê
Vì quê hương anh lở hẹn chưa về
Nhớ em quá những ngày trên chốn lạ
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72
Chi Đoàn 2/15 TK LĐ III KB
Tiếc Thương
Kính tặng hương hồn Thiếu Úy Trương Văn Thông CĐ 2/18 TK đả tử trận tại Khiêm Hanh .
Mình rời Nha Trang về đơn vị mới
Về trường Long Thành gió bụi chiều mưa
Tao ở miền Trung về không ai đợi
Mầy ở Tuy Hòa đi chẳng ai đưa
Mình gần bên nhau những ngày lận đận
Mấy tháng học hành trả nợ non sông
Mản khóa ra trường mặc cho số phận
Về Lử Đoàn ba [III] thỏa chí tang bồng
Ngày đến Tân Uyên Thiết Đoàn mười tám
Chiến xa lên đồi đạn nổ tứ tung
Những buổi hành quân rừng khô cháy nám
Thiết Giáp Binh ta Dũng Liệt Kiên Hùng
Ngày rời An Điền xa vùng lửa đạn
Tao về mười lăm [ TĐ 15] trở lại An Điền
Biết nói sao đây đổ thừa số mạng
Đôi lần gặp nhau tâm sự hàn huyên
Chiều ở Khiêm Hanh chiến xa dừng lại
Người lính thân quen đến báo tin mầy
Anh dũng hy sinh chia buồn ái ngại
Khóc mải Thông ơi giọt lệ nồng cay
Một thằng còn đây một đời lửa đạn
Một thằng đi rồi một cỏi bình an
Ngày về Biên Hòa mềm môi rượu cạn
Khóc ai hôm nào chiều xuống nghia trang.
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72 Đồng Đế
Chi Đoàn 2/15 TK Lử Đòan III Kỵ Binh
NHẬP CUỘC
Rồi cũng xong những nắng mưa gian khổ
Đã xa rồi thời ứng chiến, gát đêm
Ngày mai rực ánh hồng trên quang lộ
Vung gươm thiêng, khua ánh thép vang rền.
Mang hào khí của bao đời lịch sử
Súng trên tay nhập cuộc với binh đao
Bạn và tôi theo gương của anh hào
Mang tuổi trẻ dấn thân vì sông núi.
Bước giang hồ sá gì thân gió bụi
Gánh quê hương chia xẻ với Cha, Anh
Dường như có tiếng Người xưa vang vọng
Gọi Ta đi theo từng bước quân hành.
Rồi cũng đến lúc lìa xa Trường Mẹ
Bạn và Tôi dong ruổi bốn phương trời
Thanh kiếm bạc vẻ trang đời Bạn nhé
Cho vầng dương muôn thuở rạng trùng khơi.
Chào Đồng Đế, Nha Trang. Ta nhập cuộc!
Chào đêm mưa, sương muối, nắng quân trường.
Bạn cùng tôi lên đường vì đất nước
Mang hùng tâm tuổi trẻ đến biên cương.
HUY VĂN
(Nha Trang 28-08-1973 )
Nhận được tin buồn hiền mẫu của Cựu Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại là:
Cụ bà HỒ VĂN KỲ TRÂN
Nhủ danh Liễu Cẩm Hồng
Đã thất lộc lúc 5giờ 45 sáng ngày 1 tháng 11-2008
Nhằm ngày mồng 4 tháng 10 năm Mậu Tý
Tại Garden Grove, California
Hưởng Thọ 94 tuổi
Chúng tôi xin thành kính phân ưu cùng Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại và tang quyến, nguyện cầu cho hương linh cụ bà sớm được siêu sanh tịnh độ.
Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu Quân Trường Đồng Đế Nha Trang (THSQ-QLVNCH)
Đồng Thành Kính Phân Ưu.
Câu Chuyện Người Thương Binh
Lần đầu tiên khi trở về VN vào mùa Hè/2000, và điều đầu tiên tôi nghĩ đến là đi thăm một người thương binh VNCH. Hắn là Thiếu Úy Phạm Minh Châu, chi đội trưởng của chi đoàn 1/ Thiết đoàn 10 kỵ binh/ SĐ 25BB. Thiếu úy Châu tốt nghiệp khóa 9C/72 đồi Tăng Nhơn Phú CƯ AN TƯ NGUY và cũng là người bạn đồng hương thân thiết từ khi còn mài mòn đũng quần dưới mái trường trung học. T/U Châu, hắn đã bỏ lại một đoạn chân trái từ nữa đùi trên ở chiến trường Bình Dương trước 30/04/75 khoảng vài tuần lễ. Cũng như những người thương binh khác, hắn bị đuỗi ra khỏi Tổng Y Viện Cộng Hòa ngày 02/05/75 khi vết thương còn rỉ máu, thật là quá tàn nhẫn đối với những người thương binh VNCH trong giờ thứ 25 của cuôc chiến.
Tôi đến thăm Châu một lần trước khi bị đưa vào lò tàn phá dung nhan (nhà tù cải tạo) của Cộng Sản. Năm năm sau khi ra khỏi tù, trở lại thăm Châu – lúc bấy giờ hắn là một người thợ may què (hỏi thăm láng giềng họ chỉ đó là nhà của Châu què) trong căn nhà lá xiêu vẹo ở một vùng quê với người mẹ già và một người em trai bệnh hoạn. Hỏi thăm về cuộc sống, Châu trả lời: “đôi khi thì cũng đũ, nhưng chỉ là cơm với muối ớt hay tiêu kho quẹt – còn thường xuyên thì phải độn đọt mì, đọt lang hay chỉ là củ khoai mì, khoai lang mà thôi, khổ lắm mày ơi !”. Tôi không khỏi xót xa và không cầm được nước mắt sau tiếng thở dài cùa Châu hết sức não nuột. “Còn về đời sống tinh thần thì sao hở mậy?” tôi hỏi tiếp và Châu trả lời: “ban đầu thì cũng giấy mời họp tổ, học tập chính trị, thế này thế kia, nhưng tao lì chả thèm đi đâu cả, sau cùng bọn nó đưa Công an tới hù dọa đưa tao đi cải tạo” – “nếu các ông đưa tôi đi cải tạo có khi còn sướng hơn là tôi phải ngồi đây suốt với cái chân què trên bàn máy mà không đũ cái ăn, các ông muốn làm gì thì làm bụng đang đói tôi không thể đi họp , học gì cả” Châu đã trã lời với bọn tay sai quỉ đỏ như thế rồi sau đó bọn chúng thấy không thể làm gì được người phế nhân liều mạng này chúng đành thôi và không quấy rầy Châu nữa.
Từ đó, thỉnh thoảng tôi đến thăm Châu khi thì vài lít gạo, lúc ít con khô đù và cũng có khi một vài xị rượu đế với mấy con khô khoai và 2 đứa cùng nhăm nhi cùng kễ nhau nghe chuyện đánh đắm ngày xưa. Đó là những lúc tôi thấy Châu vui như pháo tết và say sưa kễ lại những cuộc chạm súng với cộng quân trên chiến trường Bình Dương trong những ngày tàn của cuôc chiến. Lúc kết thúc những câu chuyện này thì thường thì là những tiếng than trong hơi thở dài ngao ngán “Than ôi ! thời oanh liệt nay còn đâu”.
Trước ngày lên máy bay đễ xa rời đất Mẹ VN, tôi đến thăm Châu để từ giả tôi nói “thôi mày hãy cố gắng tồn tại trên quả đất này và hy vọng tao mày sẽ gặp nhau và uống rượu đế” sau câu nói này của tôi thì từ nơi khóe mắt Châu 2 dòng nước mắt tuôn dài, tôi bước vội đi thật nhanh mà không dám quay nhìn lại. Trong đầu tôi đang nghĩ Châu đã mất tất cả; một phần thân thể cho quê hương, tương lai, tình yêu (nàng của Châu cũng đã biệt vô âm tính sau khi đưa Châu từ vĩa hè Tổng Y Viện Công Hòa về đến gia đình Châu đễ kết thúc một chuyện tình thời chinh chiến) và sự nghiệp. Thời gian qua, thỉnh thoảng tôi đến với Châu trong cái tình tuổi học trò và tình huynh đê chi binh, cái còn lại duy nhất trong cuộc đời của người phế binh bất hạnh, rồi bây giờ nó cũng sắp sửa mất luôn. Chắc là không còn nỗi đau nào hơn nữa đến với nó, thần sắc nó lúc này giảm đi rất nhiều, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó là lần sau cùng tôi gặp nó, Châu đã vĩnh viễn ra đi sau hơn một năm tôi rời bến khổ.
Nghe Má Châu nói lại, trong những ngày bệnh trỡ nặng, và trước lúc trút hơi thở sau cùng Châu còn thiều thào hỏi Má, “thằng Đ..(tên tôi) có thư về thăm con không Má ? – Tôi rất ân hận vì đã không viết thư thăm Châu trong những ngày đầu tôi đến Mỹ, mãi đến gần 2 năm sau tôi mới viết thư về thăm hắn và chẳng bao giờ nhận được hồi âm. Sau đó tôi đưa bà thăm mộ Châu, nhìn hình ảnh người Mẹ già lưng còng gối mõi đã và đang khóc măng non khiến lòng tôi quá đổi đau lòng, tôi dang rộng đôi tay ôm choàng lấy tấm than gầy guộc của Bà và thiều thào, “ xin Bác dằn bớt cơn đau buồn, cháu sẽ thay Châu làm con trai của Bác”. Tiếng khóc càng nức nở hơn sau câu nói, dường như tôi đã cho Bà thêm chút niềm vui và sức sống. Nhưng chĩ vài tháng sau khi tôi trở về Mỹ thì được tin Bà cũng đã ra đi và đến với người con trai bất hạnh của Bà.
Mùa GIÁNG SINH 2007 này qua hình ảnh T/U Lăng Tích Hương, người chiến sỉ mủ đỏ ngày nào, người bạn đồng môn khóa “BẤT KHUẤT”, người thương binh VNCH bị bỏ rơi nơi miền khổ nạn và cũng qua cái công viêc làm đầy ý nghĩ của anh em khóa 10B/72 {QUỶ TƯƠNG TRỢ ĐÔNG MÔN}. Tôi cũng đang tưởng nhớ đến T/U Châu người chiến sỉ mủ đen ngày nào, Anh đã yên nghĩ nơi cõi vĩnh hằng khi mới bước vào cái tuổi “TỨ THẬP NHI BẤT NGOẶT”. Xin thắp nén hương lòng cho bạn “T/U PHẠM MINH CHÂU”. Bất chợt nhớ đến bài thơ cũa người thi sĩ trây di PHAN LẠC GIANG ĐÔNG với đề tựa “Nói với thế hệ thứ ba để tiếp nối cuộc trường chinh tổ quốc”
Đã nhiều lần ta tìm trong ký ức
Không thấỳ gì ngoài máu lửa thù căm
Không thấy gì ngoài hàng hang lớp lớp
Bè bạn bỏ đời, rồi bè bạn đứng lên
Những ngọn cỏ xanh đã một lần đơm nụ
Đã tức tưởi miên trường , tức tưởi gảy ngang
Những ngọn cỏ xanh vùi rạn vào thân thể
Làm đá lót đường cho thế hệ thứ ba
Ôi ! chinh chiến đong đầy nước mắt
Trần Công Định SVSQ Khoa 10B72
"A veteran is someone who, at one point in his life wrote a blank check made payable to 'The United States of America ' for an amount of 'up to and including my life.' That is Honor, and there are way too many people in this country who no longer understand it"
I just wanted to get the day over with and...go down to Smokey's for a few cold ones. Sneaking a look at my watch, I saw the time, 1655. Five minutes to go before the cemetery gates are closed for the day. Full dress was hot in the August sun. Oklahoma summertime was as bad as ever - the heat and humidity at the same level --- both too high.
I saw the car pull into the drive, '69 or '70 model Cadillac Deville, looked factory-new. It pulled into the parking lot at a snail's pace. An old woman got out so slow I thought she was paralyzed. She had a cane and a sheaf of flowers, about four or five bunches as best I could tell.
I couldn't help myself. The thought came unwanted, and left a slightly bitter taste: 'She's going to spend an hour, and for this old soldier...my hip hurts like hell and I'm ready to get out of here right now!' But for this day my duty was to assist anyone coming in. Kevin would lock the 'In' gate and if I could just hurry the old biddy along, we might make the last half of happy hour at Smokey's. I broke Post Attention. My hip made gritty noises when I took the first step and the pain went up a notch. I must have made a real military sight; middle-aged man with a small pot-gut and half a limp, in Marine Full Dress Uniform, which had lost its razor crease about 30 minutes after I began the watch at the cemetery.
I stopped in front of her, halfway up the walk. She looked up at me with an old woman's squint. 'Ma'am may I assist you in any way?' She took long enough to answer. 'Yes, son. Can you carry these flowers? I seem to be moving a tad slow these days.'
'My pleasure Ma'am.' Well, it wasn't too much of a lie.
She looked again. 'Marine, where were you stationed?' ' Vietnam, Ma'am. Ground-pounder. '69 to '71.'
She looked at me closer. 'Wounded in action, I see. Well done, Marine, I'll be as quick as I can.'
I lied a little bigger, 'No hurry, Ma'am.'
She smiled...and winked at me. 'Son, I'm 85-years old and I can tell a lie from a long way off. Let's get this done, might be the last time I can do this. My name's Joanne Wieserman, and I 've a few Marines I'd like to see one more time.'
'Yes, Ma'am, At your service.'
She headed for the World War I section, stopping at a stone. She picked one of the bunches out of my arm and laid it on top of the stone. She murmured something I couldn't quite make out. The name on the marble was; Donald S. Davidson, USMC, France 1918.
She turned away and made a straight line for the World War II section, stopping at one stone. I saw a tear slowly tracking its way down her cheek. She put a bunch on a stone; the name was; Stephen X. Davidson, USMC, 1943.
She went up the row a ways and laid another bunch on a stone; Stanley J. Wieserman, USMC, 1944. She paused for a second, 'Two more, son, and we'll be done'
I almost didn't say anything, but, 'Yes, Ma'am, Take your time.'
She looked confused. 'Where's the Vietnam section, son? I seem to have lost my way.' I pointed with my chin. 'That way, Ma'am.' 'Oh!' she chuckled quietly. 'Son, me and old age ain't too friendly.' She headed down the walk I'd pointed at. She stopped at a couple of stones before she found the ones she wanted.
She placed a bunch on Larry Wieserman, USMC, 1968, and the last one on Darrel Wieserman, USMC, 1970. She stood there and murmured a few words I still couldn't make out.
'OK, son, I'm finished. Get me back to my car and you can go home.'
'Yes, Ma'am. If I may ask, were those your kinfolk ?'
She paused. 'Yes, Donald Davidson was my father; Stephen was my uncle; Stanley was my husband; Larry and Darrel were our sons. All killed in action, all Marines.' She stopped, whether she had finished, or couldn't finish, I just don't know. She made her way to her car, slowly, and painfully.
I waited for a polite distance to come between us and then double-timed it over to Kevin waiting by the car. 'Get to the 'Out'-gate QUICK~!, I have something I've just GOT to do.' Kevin started to say something, but saw the look I gave him. He broke the rules to get us there down the service road. We beat her.
She hadn't made it around the rotunda yet.
'Kevin...stand to attention next to the gate post. Follow my lead.' I humped it across the drive to the other post.
When the Cadillac came puttering around from the hedges and began the short straight traverse to the gate, I called in my best gunny's voice: 'TenHut! Present Haaaarms!' I have to hand it to Kevin, he never blinked an eye; full dress attention and a salute that would make his D I proud.
She drove through that gate with two old worn-out soldiers giving her a send off she deserved, for service rendered to her country, and for knowing Duty, Honor, and Sacrifice.
I am not quite sure, but I think I saw a BIG salute returned from that Cadillac!
Instead of 'The End'... just think of 'Taps'.
Please let me share a favorite prayer: 'Lord, keep our servicemen and women safe, whether they serve at home or overseas. Hold them in Your loving hands and protect them as they protect us.'
Let's all keep those currently serving and those who have gone before, in our thoughts. They are the reason for the many freedoms we enjoy.
'In God We Trust!'
Sorry about your monitor, it made mine blurry too!
I'm sure you might want to pass this one along to a few friends. . Semper Fi,
Lew Brown
A veteran is someone who, at one point in his life wrote a blank check made payable to 'The United States of America ' for an amount of 'up to and including my life.' That is Honor, and there are way too many people in this country who no longer understand it.

Huyền thoại Hòn Khô
Anh một sớm rời Trường Sơn quê mẹ
Vào Nha Trang theo nhịp bước quân hành
Sương chiều về ước mái tóc ai xanh
Da sạm nắng hiên ngang hồn lộng gió
Em một sáng trường tan về trước ngỏ
Chiều Ba Làng thuyền xa bến nhấp nhô
Mắt em buồn nhìn vọng hướng Hòn Khô
Có cô gái nghìn năm nằm xỏa tóc
Anh tay trắng nhưng vòng tay ngà ngọc
Em diểm kiều nhưng mơ mộng bình thường
Ngày gặp nhau nghe thương quá là thương
Em gái sắc anh trai tài lưu luyến
Tay trong tay đưa em về trên biển
Nụ hôn đầu ngây ngất buổi bên nhau
Trùng dương ơi cơn sóng vổ xanh màu
Màu hy vọng một ngày tròn mộng ước
Rời quân trường miền xa anh dấn bước
Đêm từng đêm súng thù vọng nẻo xa
Ngày hành quân trên quốc lộ mười ba
Anh anh dũng hy sinh đền nợ nước
Từ phương xa tin buồn em biết được
Chiến hào thành nấm mộ phủ đời anh
Khăn tang nào che mái tóc em xanh
Người cô phụ khóc thương hồn tử sỉ
Rồi từ đó anh đứng thao diển nghỉ
Để em nằm xỏa tóc đợi chờ anh .
Nghia trang buồn tan vở mộng ngày xanh
Anh đứng đó ngẩn ngơ trong huyền thoại
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72
Chi Đoàn 2/15 TK Lử Đoàn III KB


Đợi người tôi yêu
Tôi có người yêu về Đồng Đế
Mùa hè đỏ lửa bảy mươi hai
Nên có những ngày trên phố Huế
Mình tôi ngơ ngẩn bóng trang đài
Tôi có người yêu thơ không gởi
Thao trường mệt mỏi lội đèo cao
Nên có những đêm mòn mỏi đợi
Cánh nhạn đường xa nhớ dạt dào
Tôi có người yêu là lính chiến
Ba lô súng đạn bước quân hành
Nên có những chiều về trên biển
Mình tôi thơ thẩn bóng mây xanh
Tôi có người yêu xa phố củ
Về Nha Trang rợp bóng thùy dương
Nên có tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Ru tôi tròn giấc ngủ đêm trường
Tôi có người yêu chưa trở lại
Nụ hôn đầu mải ngọt đầu môi
Nên có cơn mê về ái ngại
[Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?]
SVSQ Lê Chiến khóa 8/72
Chi Đoàn 2/15 TK Lử Đoàn III KB


CHÀO TAY

CỰU TÙY VIÊN CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM






















Westminster (Cổ Ngưu)- - Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, tối Thứ Sáu ngày 31 tháng 10 năm 2008, khoảng 300 quan khách, đại diện các hội đoàn, đoàn thể cùng đồng hương tham dự lễ tưởng niệm Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Chiến Sĩ Dân Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa.
Được biết đây là lần thứ ba một số các tổ chức trong cộng đồng đứng ra thực hiện. Theo lời ban tổ chức cho biết có trên 30 hội đoàn tham dự.
Trước tượng đài có bàn thờ với chân dung Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và những vòng hoa tưởng niệm do các đơn vị đặt sẵn hai bên.
Chủ tọa buổi lễ có Chuẩn Tướng Võ Dinh và cựu Nghị Sĩ Lê Châu Lộc.
Sau phần nghi thức chào Quốc Kỳ và phút mặc niệm do Thủy Quân Lục Chiến Nguyễn Phục Hưng điều khiễn trong phần lễ nghi quân cách, tiếp theo cựu Nghị Sĩ Lê Châu Lộc đại diện ban tổ chức ngỏ lời cảm ơn tất cả có mặt trong buổi tưởng niệm. Sau đó Ông cũng nhắc lại công lao của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm người đã thể hiện được hoài bão của dân tộc cho nền độc lập của tổ quốc, trong khi đó Hồ Chí Minh đã bán nhượng đảo cho Trung Cộng. Cựu Nghị Sĩ Lộc nói tiếp Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người đã đấu tranh cho “nền độc lập thật sự, dựa vào sức mạnh của dân tộc...”
Một số giới trẻ cũng có mặt trong đêm tưởng niệm và đã phát biểu về cảm nghĩ đối với cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và các chiến sĩ Dân Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa.
Phần nghi lễ do Hội Đền Hùng với Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa hướng dẫn tế lễ.
Sau đó đoàn văn nghệ Thủy Quân Lục Chiến trình diễn những bản nhạc hùng ca làm cho buổi lễ thêm phần long trọng.
Nguyên Huy/Người Việt
Trong không khí u trầm dưới Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ vào tối hôm Thứ Sáu 31 Tháng Mười, hàng trăm đồng hương tị nạn Cộng Sản tại Nam California đã cùng hướng lòng tưởng niệm đến vị tổng thống đầu tiên của nền Cộng Hòa Việt Nam.
Ðây là lần thứ ba lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm được các tổ chức trong cộng đồng đứng ra thực hiện trong phạm vi rộng để mọi người cùng tới tham dự. Nhiều năm trước đó, lễ giỗ thường được cử hành trong khuôn viên một nhà thờ và sau đó có cuộc hội ngộ của các thành viên trong Hội Người Việt Quốc Gia hải ngoại ngay tại hội trường của nhà thờ.
Theo ông Lê Châu Lộc, nguyên là Sĩ Quan Tùy Viên của cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và là cựu nghị sĩ trong nền Ðệ II Cộng Hòa thì đã có trên 30 hội đoàn tham gia trong việc tổ chức lễ tưởng niệm trong phạm vi rộng từ ba năm nay. Năm nay ban tổ chức cũng xướng đọc danh sách các hội đoàn đã tham dự như cộng đồng người Việt ở LA, ở Riversida và ở Nam California (ông Nguyễn Tấn Lạc đại diện), Ủy Ban Bảo Toàn Ðất Tổ, Hội Hải Quân Cửu Long, Hội Quân Cảnh, Biệt Kích 81 Dù, Lực Lượng Ðặc biệt, Quân Trường Ðồng Ðế, Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Nam Cali, Ðoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, Giới Trẻ Công Giáo Tây Nam Hoa Kỳ, Ái Hữu Học Sinh Di Cư, Nhóm Huynh Ðệ Chi Binh, Tập Thể Chiến Sĩ Tây Nam Hoa Kỳ, Hội Ðền Hùng ... Chủ tọa buổi lễ năm nay là cựu Chuẩn Tướng Không Quân Võ Dinh và cựu Nghị Sĩ Lê Châu Lộc.
Trước bàn thờ có bức chân dung lớn của cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, cựu Nghị Sĩ Lê Châu Lộc đại diện cho ban tổ chức đã nhắc lại thời điểm cách đây 50 năm, Việt Nam đã có hai hình ảnh, một là già Hồ, người vừa nhượng hải đảo cho Trung Cộng và cụ Ngô, người thể hiện được hoài bão của dân tộc là nền độc lập rõ ràng của đất nước. Cựu Nghị Sĩ Lộc nhấn mạnh: “Ðây là sự độc lập thật sự vì dựa vào sức mạnh của dân Việt. Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã nêu gương thà chết chứ không làm ô nhục dân tộc”. Cuối phần phát biểu, cựu Nghị Sĩ Lộc kết luận rằng: “Ðó là bài học cho tất cả chúng ta”.
Tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại cũng có mặt trong đêm tưởng niệm này. Ðại diện cho giới trẻ Công Giáo Tây Nam Hoa Kỳ, anh Nguyễn Mạnh Chí phát biểu rằng: “26 Tháng Mười là ngày Ðộc Lập của Quốc Gia Việt Nam. Ðó là một ngày lịch sử. Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã làm được việc này. Nay người đã khuất nhưng vẫn sống mãi trong lòng người dân Việt. Tuổi trẻ chúng tôi càng tìm hiểu lịch sử lại càng hãnh diện đã có một vị tổng thống như vậy. Chúng tôi quyết noi theo người, noi theo tinh thần Cách Mạng Nhân Vị mà cố tổng thống đã đem đến cho đất nước và dân tộc Việt Nam”.
Hai bạn trẻ Lê Thanh Vân trong Ðoàn Thanh Niên Phan Bội Châu và Lý Vĩnh Phong của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Nam Cali cũng lên bầy tỏ lòng kính phục vị tổng thống đầu tiên của nền Cộng Hòa Việt Nam khi đọc lại lịch sử cận đại của dân tộc. Lê Thanh Vân nói: “Tuy chúng cháu sanh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ nhưng chúng cháu rất quan tâm đến dân tộc và đất nước mình. Ðọc lại lịch sử cháu thấy cụ Ngô là một nhà cách mạng đã từng tìm gặp cụ Phan Bội Châu là nhà cách mạng yêu nước mà chúng cháu xin được vinh dự lấy tên cho tổ chức của mình. Chúng cháu rất tiếc nếu Tổng Thống Ngô Ðình Diệm không mất sớm thì không biết đất nước chúng ta có rơi vào tay Cộng không”.
Sau những phát biểu nhắc nhớ đến công lao sự nghiệp của cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, Hội Ðền Hùng đã lên làm lễ dâng hương trước bàn thờ trong khi đó ban tổ chức cho đọc một bài văn tế kể đến công lao và cái chết của cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm.
Buổi lễ tưởng niệm này cũng là buổi lễ tưởng niệm những chiến sĩ quốc gia đã hy sinh cho đất nước và dân tộc.
Trong suốt buổi lễ, anh chị em cựu quân nhân QLVNCH đã phụ trách nhiều phần vụ. Ban hợp ca nữ Thủy Quân Lục Chiến đã làm cho không khí buổi lễ thêm hùng tráng vì những lời ca hào hùng trong những khúc quân hành. (N.H.)